Thứ Hai, 12 tháng 8, 2013

Nhật ký ngày mưa



Phn thưng cho cuc sng có l là “tình yêu”, vy mà nó chng bao gi đưc gi trn vn cho tôi. Một đa tưng tng li hiu rõ mi vic đáng s như thế nào. Gia đình là ch da tuyt vi nht mà mt ngưi bình thưng nht cũng có. Hu như là thế, vi nhng ngưi kém may mn thì chng bao gi đưc hưng cái hnh phúc nh nhoi y và, tht không may là tôi cũng là mt phn trong s h. May mn hơn chút ít, vì hnh phúc của tôi din ra trong sut thi thơ u, lúc mà tôi vẫn không hiểu hạnh phúc là gì.

Không phi ai cũng có cơ hi đưc cưng chiu như nhng em bé mi bp b biết đi, sung sưng như mt quý t nhà giàu thc s. Điu đáng l lùng là sau nhng vic đáng trách ca cưng chiu quá mc, li không làm hư hng tôi mt chút nào. Tôi ch cm thy rt vui, biết ơn và c gng không làm mi ngưi tht vng. Càng ln lên tôi càng ý thc đưc điu đó, trân trng tng chút mt, phi nói rng tôi đưc nuôi dy khá tt

Bt chp dòng thi gian khc nghit, tôi vn c gng tr thành tôi đã tng, vn rt nghe li ch có điu là ương bưng không ai sánh bng, đc tính ni tri nht thi ca tôi, nên không ít ngưi trong nhà đ bng đến nó. Mc dù phn nhiu là h quên ngay sau…vài ngày. Quyết không đ nó điu khin bn thân, nhưng khá khó vì tui 16 này tôi ngang không th lt t hết đưc, bn đã tng tui này t hn là bn cũng hiu điu tôi mun nói. Sa đi vào nhng ngày đu tht là khó khăn, phi dp b nim kiêu hãnh vn có ca mình. Tôi li càng mt mi hơn khi chuyn ép buc phi đng đến nó li tăng đến chóng mt. Đếm s ri li nhm mt, nhiu cách đưc tôi áp dng vào thc tin nhiu không xu, tht khó khi không đ cm xúc v òa vào nhng thi khc nht đnh.

Nhưng vic sng bó kh khi phi kim chế tính khí tht thưng, li không đưc tr công tha đáng cho lm. Tôi không biết t lúc nào mà đưc mi ngưi tin tưng tuyt đi, nhà càng bn bao nhiêu thì tôi càng đưc hưng trn lòng tin y. Bn không biết là tôi t hào thế nào đâu, “Mi chuyn s n thôi, có Châu nhà mà!” tht sung sưng khi đưc đưc nghe điu đó. Tôi đón nhn theo hưng rt tích cc, càng thêm t tin là mình s trưng thành sm hơn vi bn tr cùng la. Vy mà khi đng h cát ca cuc sng chy qua yên bình, tính khí ca tôi vn không đổi, tr con và đơn gin, không biết là nên vui hay nên bun đây.

Vào ngày mà mi th đ sp xung gia đình tôi cùng va là ngày tôi đã hiu mình là gì trong mt nhng ngưi thân yêu. Mi ln nh li là li thy chút gì đau lòng. Tht tuyt khi là ngưi hùng trong h, nhưng cũng chính vì l y mà nhng tránh nghim chng cht như núi đ xung đu tôi. Ban đu thì n nhưng càng v sau khi quá sc ca mt đa nhóc. Hoàn thành tt cũng chng còn đưc ai khen ngi na, trái li ch cn sai sót mt ít là s b ch trách vi ngôn t nghe như tiếng dao ca vào da tht.

 Mt con sa b vô hình trưc tình thương ca gia đình, không ai quan tâm, sự cố gắng không được trân trọng mà chỉ nằm gọn trong thùng rác, tôi chính thc tr thành “ngưi ngoài”…Bản thân tự hỏi không biết đến lúc nào thì phép màu mới xuất hiện…?

Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013

đứa trẻ 16 tuổi



Cho đến ngày hôm nay thì tôi đã hiểu được tại sao…Sau tất cả những gì tôi làm, ruốt cuộc cũng là một phần tạo dựng lên bức tường vô hình ấy. Từ trước đến nay tôi không hề thuộc về thế giới của bạn, dù cố gắng thế nào vẫn không thể thay đổi được cái tính trẻ con ấy. Phải chăng lúc bạn hững hờ với tôi chỉ vì tôi quá “bé con”, đối với bạn có lẽ tôi không phải là một người bạn, tôi chỉ là…một đứa em gái. Có phải sự thật bạn nghĩ rằng tôi quá ngây ngô, quá trong sáng để có thể hiểu được câu chuyện của bạn, ngu ngơ ngờ nghệch như một đứa trẻ dưới lốt cô gái 16 tuổi.

Bạn không biết rằng tôi thật sự rất cô đơn khi nhận ra điều đó, dù có con nít, vô tư tới đâu, tôi vẫn rất sợ…rất sợ phải cô đơn, nó giống như ly rượi độc mà tôi phải nếm hằng ngày. Số phận của kẻ bị lãng quên, thậm chí luôn trở thành kẻ bị dư thừa cứ gắn với tôi đều đều như một chu kì không có điểm dừng. Hạnh phúc cứ như một làn gió nhẹ nhàng lướt qua, thật hiếm có thể hưởng trọn nó khi sự cô đơn lại chạy theo một cách dai dẳng.

Tôi vẫn thường giả vờ ngủ bên bạn, lắng nghe những câu chuyện của hai người. Vẫn là những câu chuyện khó hiểu , phần ít thì tôi có thể hiểu được. Với đầu óc đơn giản vượt ngoài tầm hiểu biết của nhân loại, tôi vẫn không thể hiểu ý nghĩa của tất cả những chuyện gọi là người lớn của hai người. Thật lạc lõng mỗi khi hai người hoàn toàn quên mất sự hiện diện của người như tôi, có thể nói gì đây…khi điều duy nhất tôi có thể làm là vờ ngủ thật say. Dù tôi có tươi cười cho đến tận bây giờ, nhưng ẩn thật sâu trong tiềm thức là một nỗi buồn đau đớn.

Từ nhỏ tôi đã sớm phải trải qua sự cô độc khi bị chính gia đình thân yêu của mình lãng quên, càng lớn tôi càng nhận được nhiều điều cay đắng hơn. Lúc nào cũng trở thành kẻ bị đấng thần linh ruồng bỏ, đến khi lết xác tới tuổi 16 tôi vẫn không hề được ân xá. Là chỗ dựa tốt nhất, là người bạn tốt nhất, là em gái tốt nhất…Vẫn nỗ lực điên cuồng cho những người tôi thương, nhưng chợt đến một lúc nào đó tôi lại bị thay thế. Những câu nói cảm ơn cứ thưa dần rồi biến mất khỏi cuộc đời tôi, như thể tôi không còn tồn tại nữa. Lại chỉ còn một mình… Sau cùng  thì tôi vẫn là kẻ bị nguyền rủa với lời nguyền độc ác của số phận.