Phần thưởng cho cuộc sống
có lẽ là “tình yêu”, vậy mà nó chẳng bao giờ được gửi
trọn vẹn
cho tôi. Một đứa tưng
tửng lại
hiểu rõ mọi
việc đáng sợ như thế
nào. Gia đình là chỗ dựa tuyệt
vời nhất
mà một người bình thường nhất cũng có. Hầu như là thế,
với những
người
kém may mắn thì chẳng bao giờ được hưởng cái hạnh phúc nhỏ nhoi ấy
và, thật không may là tôi cũng là một phần
trong số họ.
May mắn hơn chút ít, vì hạnh phúc của tôi diễn ra trong suốt thời
thơ ấu, lúc mà tôi vẫn không hiểu hạnh phúc là gì.
Không phải ai
cũng có cơ hội được cưng
chiều như những
em bé mới bập
bẹ biết
đi, sung sướng
như một quý tử
nhà giàu thực sự.
Điều đáng lạ lùng là sau những việc
đáng trách của cưng chiều
quá mức, lại
không làm hư hỏng tôi một chút nào. Tôi chỉ cảm
thấy rất
vui, biết ơn và cố
gắng không làm mọi người thất
vọng. Càng lớn lên tôi càng ý thức được điều
đó, trân trọng từng
chút một, phải
nói rằng tôi được nuôi dạy khá tốt
Bất chấp
dòng thời gian khắc nghiệt,
tôi vẫn cố
gắng trở
thành tôi đã từng, vẫn
rất nghe lời chỉ
có điều là ương bướng không ai sánh bằng, đặc
tính nổi trội
nhất thời
của tôi, nên không ít người trong
nhà để bụng
đến nó. Mặc
dù phần nhiều
là họ quên ngay sau…vài ngày. Quyết không để nó điều
khiển bản
thân, nhưng khá khó vì ở
tuổi 16 này tôi ngang không thể lột
tả hết
được,
bạn đã từng
ở tuổi
này ắt hẳn
là bạn cũng hiểu điều
tôi muốn nói. Sửa đổi
vào những ngày đầu thật
là khó khăn, phải dẹp
bỏ niềm
kiêu hãnh vốn có của
mình. Tôi lại càng mệt mỏi
hơn khi chuyện ép buộc phải
đụng đến
nó lại tăng đến chóng mặt. Đếm
số rồi
lại nhắm
mắt, nhiều
cách được
tôi áp dụng vào thực tiễn
nhiều không xuể, thật
khó khi không để cảm
xúc vỡ òa vào những thời
khắc nhất
định.
Nhưng việc
sống bó khổ khi phải
kiềm chế
tính khí thất thường, lại
không được
trả công thỏa đáng cho lắm. Tôi không biết từ
lúc nào mà được
mọi người tin tưởng tuyệt
đối, nhà càng bận bao nhiêu thì tôi càng được hưởng trọn lòng tin ấy. Bạn
không biết là tôi tự hào thế
nào đâu, “Mọi chuyện
sẽ ổn
thôi, có Châu ở nhà mà!” thật sung sướng khi được được nghe
điều đó. Tôi đón nhận theo hướng rất tích cực, càng thêm tự tin là mình sẽ trưởng thành sớm hơn với
bọn trẻ
cùng lứa. Vậy
mà khi đồng hồ
cát của cuộc
sống chảy
qua yên bình, tính khí của
tôi vẫn không đổi, trẻ con và đơn
giản, không biết là nên vui hay nên buồn đây.
Vào ngày mà mọi thứ đổ
sập xuống
gia đình tôi cùng vừa là
ngày tôi đã hiểu mình là gì trong mắt những
người
thân yêu. Mỗi lần
nhớ lại
là lại thấy
chút gì đau lòng. Thật tuyệt khi là người hùng
trong họ, nhưng cũng chính vì lẽ ấy
mà những tránh nghiệm chồng
chất như núi đổ
xuống đầu
tôi. Ban đầu thì ổn
nhưng càng về sau khi
quá sức của
một đứa
nhóc. Hoàn thành tốt cũng chẳng còn được ai
khen ngợi nữa,
trái lại chỉ
cần sai sót một ít là sẽ bị
chỉ trách với ngôn từ nghe như
tiếng dao cứa vào da thịt.
Một con sứa
bị vô hình trước tình
thương của gia
đình, không ai quan tâm, sự cố gắng không được
trân trọng mà chỉ nằm gọn trong thùng rác, tôi chính thức trở thành “người ngoài”…Bản thân tự hỏi không biết đến lúc nào thì
phép màu mới xuất hiện…?