Thứ Ba, 1 tháng 3, 2016

Và sau đó

 Sau chuyện nói dối thành công, tôi lại thấy... mãn nguyện thay vì hối lỗi? 


 Thật lòng thì tôi cũng không biết diễn tả làm sao cái cảm xúc  hiện giờ,  nó  cứ  thẫn  thờ  dửng  dưng  đến  ngây  người .  Thế nhưng tôi biết  chắc  là  xúc  cảm  của  lũ  chúng  nó  tựa như bức tranh với những mảnh  ghép không đầy đủ, dù chỉ là nhìn qua hình chụp, có gì đó giống như là  đang diễn (?!)

  Nhưng  kể  ra  thì  tôi  cũng  góp  phần  làm  vài  gương  mặt    không  xuất  hiện  và  chỉ  độc  có  3  đứa  chịu  giữ  đúng  hẹn . Không hiểu là vì đâu  mà  lại  thành  như  thế  này .  Suy đi tính lại thì cũng là tại tôi. Nếu như tôi chịu xuất hiện,  chịu nhai nát mấy thứ đắn đo của tim mình,  chịu tát thật đau vào mặt mình để giằng lòng không nghĩ tới  nó nữa, hẳn  là  mọi  chuyện  sẽ  đi  theo  chiều  hướng  khác,  hẳn  là  tụi   nó  sẽ  cười  thật  sự .  Vậy mà tất cả chỉ dừng ở cái ngữ "Giá mà". Xem ra lần này tôi  lại  quyết định sai nữa rồi.

  Tuy  nhiên  vào  thời  điểm  trước  một  tiếng  đồng  hồ ,  trước giờ  cả  lũ   gặp  nhau ,  công  việc  lại  đến  với  tôi  thật  sự   chứ  không phải là dối trá nữa.  Có  thể  nói  đây  là  một  chút  may  mắn  chăng ,  dù là nó ở rất  gần  chỗ  hẹn .  Ấy thế mà chúng tôi vẫn không gặp nhau, nhưng điều  quan trọng hơn là khi đó tôi chỉ muốn vứt hết đống việc bó buộc tôi mà chạy thẳng đến chỗ bọn nó. Cái niềm tin " Muốn thấy" nó mãnh  liệt  đến mức chỉ chút nữa thôi là lí trí bỏ tôi đi mất. 

  Thực ra thì tôi đã từng  mất kiểm soát như vậy rồi , và  lần  đó  vẫn   không  nhạt  nhòa  tí  nào  dù  nó  xảy  ra  từ  lâu  lắm  rồi.  Đợt  đó  tôi  đã   bị   mắng   một   trận   ra   ngô  ra  khoai ,  sau cái ôm chắc nịch của cậu, lời  thủ   thỉ  không  thể  nghe, và cả cái  nhìn  long  lang  ấy  nữa, cái nhìn đầy cảm kích có rơm rớm ít nước mắt.  Không hiểu sao lúc đó cậu ôm tôi rất lâu và đánh tôi cũng rất  đau. Có lẽ cậu đã rất lo cho tôi.

 Và hôm nay, tôi bỗng chốc được đong đầy bởi thứ hạnh phúc ngốc  nghếch, 1 vị trí không thể thay thế cho cái đứa ngốc này. 

 " Lần sau nhất định mình sẽ đã đáp trả đàng hoàng!"

 Nhất đình lần sau tôi sẽ không trốn  tránh  nữa,  cho  dù  có  buồn  tới  mức  nào  đi  nữa ,  thì chắc chắn sẽ cất hết vào két sắt để sự sắc bén của cậu trở nên vô dụng. Tôi sẽ chấp nhận việc lồng ngực bị nhói  đau nhưng nụ cười mà tôi có là tình cảm tôi giành cho cậu, thứ tình cảm thân thuộc mà không có bất kì sự giả tạo nào ở đó.  

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét