Có lẽ tôi đã hiểu lý do thực sự của mình, tất cả chỉ vì mọi thứ đã thay đổi nhanh đến chóng cả mặt, và tôi chỉ muốn chạy trốn cái hiện thực ấy mà thôi.
Chẳng nói dông dài làm gì, trước sự lột xác hoàn toàn của cậu, tôi chẳng thể đeo khuôn mặt vui mừng ấy nữa. Tự nhiên tôi thấy hoảng sợ, làm sao có thể bình tĩnh được khi người đứng về phe tôi lại trở thành một ai đó , thành cái người tôi không còn nhận ra nữa?
Tôi nên làm gì trước sự thất vọng của mình cơ chứ? Tôi đâu phải là nhà biên kịch hay cựa diễn viên xuất sắc, nếu có gặp thì hẳn là những cảm xúc từ thẳm sâu trong tim sẽ tự thoát ra ngoài hết. Sự thành thật tuyệt vời này đôi khi lại thành lời nguyền rủa chán ngắt.
Và tôi tuyệt đối không muốn phá hỏng bầu không khí tụ họp vui vẻ này, lại càng không muốn làm cậu chột dạ buồn lòng, thế nên tôi sẽ đóng giả một đứa bận rộn lo âu với đủ thứ chuyện. Với khoảng cách địa lý xa vời vợi , hẳn là không ai nhận ra câu chuyện dối trá này đâu.
Nhưng có gì đó không ổn tí nào, lần này thì trái tim tôi lại rộn lên rồi thổn thức, buồn bã. Nó cứ bất biến không ngừng, cứ như thể nó muốn được nhìn thấy điều từng thấy , những điều thuộc về ngày xưa ấy...
Tự nhiên thấy ghét thời gian quá, cái thứ ma mãnh mạnh mẽ thay đổi cả thế giới sắc màu phiền muộn này, bây giờ thì chẳng còn cái gì thuộc về Quá khứ nữa.
" Thật là đồ nhóc con nhõng nhẽo!"
Bản thân nghĩ là vậy:"Dù cả thế giới này có biến đổi thế nào thì tình cảm không phải thứ dễ dàng gục ngã.Cái nền bên ngoài không quan trọng bằng cái tình cảm bên trong cơ mà?! Đừng xử sự như đứa con nít như thế chứ?!"
Cái lý trí thì bảo vậy, nhưng chẳng làm tâm trạng tôi khá hơn là bao:" Cũng muốn gặp, muốn mỉm cười cùng lũ ngốc ấy lắm chứ! Chỉ là... thấy tủi thân chút ít!"
Một thời vàng son hạnh phúc giờ đã tắt ngấm những giọt mưa, nhưng không ai để ý đến điều đó. Bây giờ mới thấy dù có "Giữ nguyên" cái vẻ bề ngoài, không có gì mới mẻ cả... Vẫn là cái lốt hệt như hồi đầu tiên được gặp, tôi đoán là lũ bạn của mình chẳng mấy ai để tâm, để nấn ná khoảng khắc " Mỗi người đều có bước đường riêng ", nhưng rồi cũng chẳng để làm gì . Thôi đành lòng là thế, nỗi buồn này chỉ mình tôi có, sớm muộn cũng qua đi, chí ít nó cũng làm tôi mạnh mẽ hơn. Những dòng suy nghĩ cô đơn, đơn độc nhất định là nói dối thôi...
Còn 0 ngày trước ngày hẹn.