Thứ Tư, 24 tháng 2, 2016

Đắn đo

 Thật kỳ lạ nếu như tôi từ chối lời đi chơi kỳ này của cả nhóm, cứ tưởng là mình sẽ thấy mong chờ, hớn hở lắm chứ,vậy mà ai ngờ đâu...

 Suốt từ này hôm qua đến giờ, trong tâm trí tôi cứ đọng lại  dòng  suy nghĩ  " Muốn  gặp  hay  tránh  mặt " ,   tại  sao  từ  trước  đến giờ thì không  sao ,  chỉ riêng lần này lại phải động não phiền muộn? 



   Kể ra  thì  sau đợt  nghỉ  Tết  đến  giờ  thì  chúng  tôi    chưa có dịp gặp nhau ,  chắc cũng được gần một tháng rồi chứ không ít ỏi gì, đủ để  người ta bắt đầu thấy nhớ nhau rồi. Chả hiểu sao lúc đi học thì  chẳng thấy nhớ nhung gì, bây giờ khi tốt nghiệp, mỗi đứa một phương trời thì lại nhớ nhau thắm thiết.  Tuy nhiên tất cả bọn nó đều biết áp chế cảm xúc của mình, khác với tôi là khi nào thấy nhớ là gọi  điện ngay tức thì, với lý do đơn giản cực kỳ: Chỉ muốn nghe  giọng  mà thôi! Nghe có vẻ yếu ớt và trẻ con quá nhỉ?!

  Cũng bởi lẽ, tôi không thích cái kiểu gọi vì có chuyện cần đến,  còn không thì chẳng bao giờ gọi nổi lấy một câu. Cứ có cảm giác vụ lợi làm sao ấy, sống thật thà với cảm xúc của mình thì đâu  có gì là ngớ ngẩn đâu?

 " Bận rộn và không có thời gian"

  Vẫn là câu trả lời tôi thường nhận được khi hỏi thẳng thừng lũ  bạn chăm chỉ của mình, thực là muốn trách mắng cũng không được. Một lẽ là như thế, tôi biết chứ,  nhiều  khi  tôi  cũng  bận ngập đầu ngập cổ , sáng đi học chiều về nhà rồi lại lên trường tối về làm bài rồi  ngủ  khì. Ngày qua ngày vẫn y như một, hệt như máy móc được lập trình .Nhưng ai chả biết, cái gì rồi cũng đến lúc trục trặc hỏng hóc, con người cũng thế thôi. Tôi chỉ khác tụi nó ở chỗ,dù bản  thân có bận cỡ mấy thì nhất quyết phải có thời gian cho nhà,  người thân dù chỉ là chút ít ỏi không đáng kể cũng được. Ai mà biết  được ngày mai còn được gặp nhau hay không?

   Chỉ có điều... dường như tất cả những người quanh tôi đều theo   chủ  nghĩa  độc  lập   tự  do, chẳng  ai  có   đủ   thời   giờ  để nhắn một tin nhắn hay một cuộc gọi ,  trừ hai cái đứa bạn thân kinh khủng của tôi và vài người khác ra.

  Và...sau một hồi " Đánh trống lảng" thì tôi vẫn không tìm được  nguyên do tại sao lại muốn lảnh tránh lũ chúng nó, mặc dù có  người rất háo   hức  bởi  sự  có  mặt  của  tôi.   Có   một   cái  gì  đó vẫn đập rất nhanh   khi biết thời gian, địa điểm họp mặt,  nhưng khối trăng trắng  trong  đầu    thì như ngừng hoạt động rồi trực giác lại muốn tôi ở nhà.  Trước sự phản đối kỳ quặc thì điều duy nhất tôi có thể làm là ngồi uống một cốc sữa ngon, nhìn tờ giấy trắng và vẽ lên đó.

Chỉ còn có 3 ngày nữa thôi là đến ngày hẹn.  

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét