Thứ Ba, 2 tháng 2, 2016

Mạnh!

Tôi luôn tự nhủ bản thân mình luôn phải mạnh mẽ lên, lạc quan lên, yêu đời hơn nữa... Nhưng thực sự thì, cho dù có cố gắng chừng nào thì cái tôi yếu đuối vẫn luôn là đứa chiến thắng trong những hoàn cảnh buồn tủi nhất.  Nếu mà không có tí cảm xúc nào thì mọi chuyện đã dễ dàng hơn rồi, nhưng sao bạn có thể làm được  khi trái tim mình càng rộng lớn hơn và mềm yếu hơn?! 

Nếu để ý kỹ thì con người vẫn có thể sống tốt khi đơn độc, tài giỏi hơn khi không dựa dẫm vào ai, kiên cường tựa như đóa hoa sương rồng mộc mạc thuần khiết. Chỉ là con người ta không thích điều đó, người ta nói là ta đang được "Sống" chứ không phải "Sinh tồn", có lẽ điều đó đủ để thấy con người khác loài vật nhiều đến thế nào, thành ra tự tin mà nói chúng ta thành kẻ đứng đầu trong chuỗi thức ăn của Đất Mẹ Tiên Nhiên, thật kì diệu nhỉ?

Nói đùa chứ, hồi còn thơ bé, tôi thấy mình còn sắt đá hơn bây giờ nhiều. Chỉ mải chạy đi chơi với lũ bạn hàng xóm, mặc kệ người lớn có mệt mỏi thế nào khi phải dỗ ăn hay bắt đi ngủ trưa. Bất cứ khi nào có cơ hội là y như rằng tôi sẽ lẻn đi chơi và bất chấp hậu quả ngay sau đó, dù có bị đánh đòn cũng không chừa. Nhưng từ đó mà tìm cách vừa được đi chơi vừa không bị đòn, đã biết dối trá, ranh mãnh mà không chút đắn đó. Thậm chí còn thẳng thắng đến mức nói ra những suy nghĩ, hành động gây tổn thương cho đối phương mà chẳng có gì là áy náy,bận tâm về điều đó. Sự hống hách, ngang bướng coi cảm xúc của người khác chẳng khác gì không khí, có thể nói tôi là một đứa đáng ghét, nhưng biết giới hạn từ điều mình làm.

 Thế mà ai ngờ sau này lớn lên lại chẳng còn được như hồi đó nữa, có khi chỉ được 1/10 sự ranh ma hồi bé, nghĩ cũng buồn cười thật. Không biết tự bao giờ mà bản thân đã biết thông cảm với người khác hơn, biết tìm tòi về đủ thứ  trên đời chỉ đơn giản là để mình hiểu thêm về cái gọi là "cảm xúc". Thực sự là đã thấy mình yếu mềm lắm rồi, nhưng không làm sao vứt bỏ nó đi được. Lắm lúc cũng khổ tâm: Cứ nghĩ là trong cái xã hội thế này, mà mình cứ đối tốt với người khác không toan tính, thật thà chân thật như thế thì sau này chỉ có mình là thiệt thân thôi! Thật là ngốc quá đi!

Rồi hóa ra mọi chuyện không phải như thế, thậm chí còn tệ hơn như thế! Từ bao giờ mà nỗi buồn của tôi cũng vô tình lây nhiễm cho người khác, với cái ngữ đã gửi gắm tình thương vào tôi. Từ đâu mà tôi cũng biết nồng nàn tình thương, bối rối không biết thể hiện điều đó thế nào, tôi có lo lắng không? Tất nhiên rồi!

Mà ngờ đâu mọi chuyện càng rối rắm hơn khi bỏ lòng yêu thương, để rồi xem trọng nó với cả trái tim mình, rồi phải trân mắt đứng nhìn người khác lấy nó đi mất? Lòng thì giận dữ, điên tiết lên " Đừng có động vào nó! Mấy người nghĩ mình là ai chứ?!!!", nhưng vẫn phải vì lợi ích chung mà hy sinh cái hạnh phúc riêng của mình. Ông Trời luôn trêu ngươi con người ta tàn độc như thế, lúc nào cũng bù lại kiểu "Mất cái này được cái kia", thực chất là tôi không cần mà.

Thẳng thắn mà nói, tôi muốn thành đứa ích kỷ để cứng đầu bảo vệ cái "Quý giá" của mình, chỉ vì sự cảm thông cho tình cảnh mà kết cục chán ngắt như thế. Tại sao tôi phải hy sinh thứ tình cảm mãi mới thuộc về mình, tự hào về điều đó hơn ai hết, một khởi đầu tốt đẹp như thế lại phải nhường cho người khác?! Chẳng nhẽ tôi không có cảm xúc sao? 

Dù là nói thương cảm đấy, tội lỗi đấy, nhưng chỉ ngay sau đó những gì tôi thấy chỉ là sự quên bẵng đi điều vừa nói. Cuộc sống đúng là "Lên voi xuống chó" bất bình thường, thương nhớ bằng cả tấm lòng đúng là không còn là lẽ hợp thời nữa rồi. Bởi vì thế mà lòng đã tự nhủ phải lau khô nước mắt đi, khóc đủ rồi, buồn có thể chưa vơi nhưng không được phép lùi bước nữa. Nếu không thì bản thân sẽ rơi vào cái hố tuyệt vọng lúc nào không hay! Mà tôi thì không muốn như thế, nó trái với đạo lý tôi được nuôi dạy. Ôi, trò chơi này đến khi nào mới đến hồi kết đây?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét