Mọi thứ quả như tôi dự đoán, con người ta không biết mình cần thứ gì cho đến khi mất nó. Nếu như ngày trước thì tôi cũng để sự hiện diện của mình trong nhà cậu , nhưng giờ đây thì tất cả đã thành dĩ vãng, vô tình được ghi nhớ như một thói quen.
Còn giờ đây giờ thì cậu có muốn cỡ nào thì cũng không được nữa rồi, thế là cậu nhớ, cậu chờ đợi tin nhắn chỉ để có cớ nói chuyện với tôi. Thực lòng thì tôi vẫn không tài nào hiểu được vì đâu mà cậu không bao giờ chịu chủ động nhắn tin lấy một lần, có lẽ cậu không muốn mình yếu mềm chỉ vì nhớ một ai đó và bản thân quyết định sẽ không có bất cứ một trường hợp ngoại lệ nào.
Khác với cậu, tôi luôn tìm đến cậu khi bản thân cần không gian yên tĩnh, trốn tránh hiện thực dù trước đó tôi đã rất buồn khi cậu hờ hững coi tôi chẳng khác nào là bong bóng nước , mà tôi không hề hay biết rằng chính trái tim cậu cũng đau, cậu chỉ dám nói khe khẽ những lời mà tôi không bao giờ được nghe, rất nhỏ lúc mà tôi trở về nhà. Tôi cứ tưởng tôi biết cậu rõ lắm, hóa ra cậu chỉ đơn thuần không muốn bộc phát sự yếu đuối của mình cho tôi thấy, cậu muốn mình thật mạnh mẽ, cứng cáp, cậu muốn trở thành một nơi ấm áp mà tôi có thể dựa vào.
Thực lòng thì tôi luôn nghi ngờ về điều đó, cậu là đứa có trái tim mỏng manh không muốn bị người khác nhìn thấu, đã có lúc cậu nghĩ quá xa thực tại rồi trốn tránh ánh mắt của tôi. Cậu ngỡ rằng tôi đã yêu cậu, tôi trêu đùa cảm xúc của cậu. Mà cậu đâu biết rằng cái tình yêu tôi trao cậu chỉ là dự cảm thương yêu đầy khác biệt với cái cậu nghĩ?! Tôi không hiểu nguyên lí của tình yêu, tôi vẫn không biết cái cảm giác được rung động trước một ai đó là như thế nào, tôi vẫn bối rối không biết bao nhiêu lần khi được người khác thương yêu, vẫn không biết làm sao có thể đáp trả xứng đáng với thứ được cho.
Ấy vậy mà có lắm lúc nghĩ quẩn, có khi cậu ghét tôi thật rồi. Chắc tại mình phiền quá, nghịch ngợm quá nên cậu không chịu nổi nữa.
Thế mà ai ngờ đâu cậu lại bào chữa, nói dối cho những lúc tôi làm phiền cậu. "Không có đâu!" cậu đổi tội hết là do tôi ngủ mớ. Nhưng cho dù có nghịch phá ngủ quên, có quậy đến cỡ nào thì cậu vẫn nhắm mắt như không hay, cậu biết nếu nói ra thì chắc chắn tôi sẽ buồn và hối lỗi lắm. Thế là cậu giữ tiệt cái bí mật đó, tôi thành người duy nhất mà cậu phá luật của bản thân. Tôi không nghĩ cậu lại quan tâm tôi nhiều thế , kể cả khi tâm sự mỏng là vừa chia tay người yêu, cậu lại chờ đợi một điều gì đó từ tôi. Và quả thật vậy, tôi sẽ hăng máu lên mắng nhiếc cái thằng người yêu ngu si của cậu , rồi bất chấp khoảng cách, tôi hối hả gửi nó thông điệp nho nhỏ để động viên cậu. Không quan tâm phải mất bao nhiêu thời gian để hoàn thành nó, cậu vẫn ngóng trông với một niềm tin đầy bất ngờ.
Cậu luôn tỏ vẻ như thế, là một đứa thân thiện dễ gần vào phút đầu gặp mặt, nhưng chơi thân rồi mới biết con người thực sự của cậu: Quý cô bất cần. Tất cả chỉ là dáng vẻ bên ngoài, là lớp vỏ chính cậu tạo dựng lên như để tránh xa những tổn thương tinh thần...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét